Geskiedenis Podcasts

Smith II DD -378 - Geskiedenis

Smith II DD -378 - Geskiedenis

Smith II DD-378

Smith II (DD-378: dp. 1,480,1. 341'4 ", b. 34'8", dr. 9'9 "; s. 35 k; kpl. 235; a. 4 5", 12 21 "tt .; cl. Mahan) Die tweede 9mith (DD-378) is op 27 Oktober 1934 neergelê deur Mare Island Navy Yard, Mare Island Calif .; op 20 Februarie 1936 gelanseer; geborg deur mev. Yancey S. Williams; en in opdrag van 19 September 1936, was komm. HL Grosskopf in bevel. By die uitbreek van die oorlog was Smith in San Francisco verbonde aan Destroyer Squadron (DesRon) 5 en van toe tot April 1942 het sy begeleiding vanaf die weskus na Pearl verrig Op 7 April is Smith opgedra by Task Force (TF) 1, saamgestel uit Battleship Division 3, wat uitgebreide oefenoefeninge langs die weskus gehou het totdat dit op 1 Junie na Pearl Harbor vertrek het. TF 17 onder bevel van vise -admiraal MarcMitscher. Sy was 'n maand lank besig met oorlogspatrollies en oefenoefeninge en begelei dan 'n konvooi terug na San Franciseo. Na opknapping en daaropvolgende see -proewe in die Bay Arra, sh Ek het middel Augustus na Pearl Harbor teruggekeer en 'n periode van opleiding en instandhouding begin. Op 15 Oktober is sy aangestel by TF 16 bestaande uit Enterprise (CV-6) en South Dakota (BB-57). TF 16 het op 16 Oktober uit Pearl Harbor vertrek tydens oorlogspatrollie, en die week daarna het Portland (CA-33) en San Juan (CL-54) met hul verwoesterskerm saamgewerk. toe dit op 24 Oktober in kennis gestel word dat 'n Japannese draermag op Guadalcanal konvergeer. TF 17 Hornet (CV-8) en sy kruis-vernietiger-skerm het by TF 16 aangesluit en die saamgesmelte mag is TF 61. Op 26 Oktober het verkennersvliegtuie van Enterprise die Japannese mag opgespoor en hulle het ook ons ​​s'n gevind. Om 0944 is die eerste vyandelike vliegtuie gesien en Hornet is 30 minute later deur bomme getref. Om 1125 is Smith aangeval deur 'n formasie van 20 torpedovliegtuie. Twintig minute later het 'n Japannese torpedovliegtuig in haar voorspeler vasgery en 'n hewige ontploffing veroorsaak. Die voorste deel van die skip was toegedraai in 'n vel rook en vlam van bars tenks en die brug moes verlaat word. Die hele voorste dekhuis het aan die brand gesteek, wat die bokant vorentoe van nommer een -stapel onhoudbaar gemaak het. Smith se kanonniers het ses van die vliegtuie gespat. Teen die middag het die bemanning al die brande vooruit geblus. Met 57 dood of vermiste, 12 gewondes, haar tydskrifte oorstroom en tydelike verlies aan stuurbeheer uit die loodshuis, het Smith haar posisie op die skerm behou met alle gewere wat geskik was. Die aksie is die aand onderbreek, en Smith is na Noumea vir tydelike herstelwerk. Sy is op 5 November opgelaai en aan die gang vir Pearl Harbor. By Pearl Harbor het sy 'n opknapping van die werf en proewe ondergaan wat tot in Februarie 1943 geduur het. Smith vertrek op 12 Februarie na Espiritu Santo as skerm vir Wright (CVL-49). Gridley (DD-380) het daar by die skerm aangesluit, en die skepe het na Guadalcanal gegaan waar Smith tot 12 Maart anti-duikbootpatrollies uitgevoer het. Daarna keer sy terug na Espiritu Santo en neem tot 28 April deel aan verskillende patrollies en taktiese en logistieke oefeninge met TF 10 in die gebied New Caledonia-Coral Sea. Smith het die volgende maand na Pearl Harbor teruggekeer vir logistiek en het daarna na Australië geseil. die res van Julie. Smith het op 1 Augustus vertrek na McKay, Australië, en die beskikbaarheid van die werf. Toe dit voltooi is, keer sy terug na Milnebaai vir verdere oefeninge en voorbereidings vir die komende operasies met die Sewende Vloot. Finschhafen, Nieu -Guinee, op 23 Augustus sonder opposisie. Die eskader het teruggekeer na Milnebaai en aan oefeninge deelgeneem tot 2 September toe dit met TF 76 na die Huongolfgebied van Nieu -Guinee gevaar het. Smith het teikens in haar toegewese gebied "Red Beach" gebombardeer voor die landings deur die 9de Australiese Infanteriedivisie op 4 September. Sy het in die gebied gebly met aanstootlike patrollies teen onderzeeërs, en as verdediging teen lugvaart tot 18 September. In die nag van 7-8 September het die eskader Lae beskiet. Gedurende die tydperk 20 tot 23 September het Smith as 'n eenheid van £ TF 76 aan die bombardement en landings by Finschhafen deelgeneem. daar is geen skade daaraan nie, maar hulle het 16 vliegtuie verloor as gevolg van 'n vegvliegtuig of seevuur. Smith keer daarna terug na Holuicote Bay vir heraanbod na Lae en Finschbafen.Op 3 Oktober is Smith, Nenley (DD-391) en Reid (DD-369) aangestel om 'n antisubmarinesweep van Huon Gulf te maak. Teen 1821 word drie torpedo -wakkerwapens by Smith se hawe -balk gesien. Sy maak 'n regter volle roer en gly tussen twee van die torpedo's, een verby 500 meter na die bak, die ander 200 meter na stuurboord. Henley neem 'n torpedo aan die hawekant en breek ses minute later in die helfte weg en verdwyn uit die oog op 1832. Smith het 'n diepte -aanval gedoen wat nutteloos was. Die eskader het die res van die maand bestee aan hervoorsiening om gebiede deur te stuur. Smith het die eerste November 'n kort beskikbaarheidstydperk in Milnebaai gehad en keer daarna terug na die Lae Finschhafen -omgewing. Op 14 Desember was Smith verbonde aan die Arawe -aanvalmag wat by Holnicote Bay gestig het en vertrek vir die operasie. Die volgende oggend het sy 'Orange Beach', Cape Merkus, beskadig en die operasie gedek met ander eenhede van DesRon 5. Die eskader keer daarna terug na Milne Bay om voor te berei op die inval in Cape Gloucester, New Britain. Kersdag as begeleiding vir die Cape Gloucester Attack Force (TF 76) en as 'n eenheid van die bombardementgroep. Die volgende oggend het sy 'Green Beach', Cape Gloucester, afgeskiet ter voorbereiding op die aanval deur mariniers van die First Marine Division. Sy het die daaropvolgende week heraangeleepte skepe na die landingsgebied begelei. Smith was 'n eenheid van die Saidor Attack Force toe sy op 1 Januarie 1944 deur Hutchins (DD-476) agterna gestamp en gedwing is om na Milne Bay terug te keer vir herstelwerk. Sy het gou weer by die eskader aangesluit vir hervoorsienings na Cape Gloucester en die Lae -omgewing. Smith het op 13 Februarie vyandelike geweerplekke in die omgewing van Herwath Point en Singor afgeskiet ter voorbereiding op die landings daar. die eerste kavalleriedivisie aan boord om op die eiland Los Negros te land. Die volgende oggend begin sy met die bombardement van aangewese teikens langs die noordelike oewer van Hyane Harbour. Die troepe is geland en Smith het tot die aand oproep geskiet toe sy meer troepe na die landingsgebied gestuur het. Op 17 Maart vertrek Smith, met DesRon 5, uit die Stille Oseaan op pad na San Francisco via Pearl Harbor. Die opknappingsperiode daar is teen 21 Junie voltooi, en die eskader vaar na Pearl Harbor en bestee die volgende vyf weke aan oefenoefeninge en skietoefeninge. Op 1 Augustus is Smith beveel om Eniwetok te besoek en die vyande beset Marshalls te patrolleer tot 24 September toe sy by TG 57.9, saamgestel uit Cruiser Division 6, aansluit en na Saipan vertrek. Die taakgroep het aanstootlike patrollies van die Noord -Marianas begin om die buitepos van die Sentraal -Stille Oseaan teen vyandelike aanval te beskerm. Smith het vroeg in Oktober na En, iwetok teruggekeer, 'n begeleide reis na Ulithi onderneem en daarna na Hollandia geseil.Smith was op 26 Oktober verbonde aan die 7de vloot en die volgende dag koers na Leyte Gulf, PI, aangekom by San Pedro drie dae later. Sy patrolleer Leyte Gulf as 'n eenheid van TG 77.1 van 1 tot 16 November en begelei dan 'n konvooi na New Georgia en terug. Sy is beveel om op 6 Desember met die Ormac Attack Group te vergader om vyandelike posisies aan wal te bombardeer en dan die 77ste leërafdeling daar te laat beland. Die groep het die volgende oggend in die Ormacbaai -gebied aangekom, en Smith was noordoos van Ponson -eiland gestig as 'n vegvliegtuigdirekteur. Om 0945 val vyandelike vliegtuie die vloot aan. Minstens drie selfmoordvliegtuie duik op Mahan en drie op Wyk (DD-483). Albei is ernstig beskadig en later deur vriendelike skietgoed gesink toe vasgestel is dat die brande nie onder beheer gebring kan word of die skepe gered kan word nie. Lugaanvalle het die hele oggend voortgeduur en toe die landingsmag van stapel gestuur is, het die aanvalsgroep teruggetrek na Leyte.Smith en DesRon 5, wat op 11 Desember met 'n herontwikkeling van San Pedro vertrek het, is die aand in die Golf van Leyte aangeval deur 'n mag van vyandelike vliegtuie. Teen 1704 word Reid deur 'n bom en 'n selfmoordvliegtuig getref. Daar was 'n hewige ontploffing, en sy buk om en sak om 1706. Smith spat vier van die vyandvliegtuie. Die volgende oggend is die formasie weer deur Japannese vliegtuie aangeval, en Caldwell (DD-605) is deur 'n kamikaze getref wat haar aan die brand gesteek het. Die vernietigers het geen ander treffers opgedoen nie, en Smith het die heraanbod voortgesit totdat sy op 17 Januarie na Manus geseil het vir logistiek en onderhoud. landings in die Lingayen -golf, Luzon. Twee dae later was daar 'n hewige lugaanval waarin Kilkunbaai (CVE-71) ernstig deur 'n kamikaze beskadig is. Smith, 3 000 meter verder, het bygestaan ​​om oorlewendes te red. Sy het meer as 200 matrose aan boord geneem. Op 9 Januarie kon sy hierdie mans terugbring na Kitkunbaai, wat nou onder haar eie stoom voortgaan. Smith is toe aangestel om die noordelike Lingayengolf te patrolleer. Van 28 Januarie tot 20 Februarie het sy konvooie na Hollandia, Sansapor en Leyte vertoon. Op 20ste in Leyte is sy aangestel om 'n konvooi na Mangarinbaai, Mindoro, te vertoon. Terwyl hy die volgende oggend deur die Mindanao-see ry, word Rershaw (DD-499) deur 'n torpedo getref en ernstig beskadig. Smith het saamgegaan om gewondes oor te dra, elektrisiteit te voorsien en die motor na die motor te begin pomp met vuur- en lensepompe. Sy het Renshaw vir ses uur gesleep totdat sy verlig was, om onafhanklik na San Pedro te gaan en die gewondes wat aan boord geneem is, oor te dra. identifikasie. Toe die kontak verlig word, was dit 'n Japannese stoomvliegtuig van 200 ton. Die teiken is om 2147 onder skoot geneem en deur 2158 vernietig. Smith vertrek op 26 Februarie uit Mindoro as 'n eenheid van die Puerta Princesa, Palawan Attack Group (TG 78.2). Sy was twee dae later op die stasie en het om 0818 begin met die voorlopige bombardemente op die "White Beach". Sy het daarna die ingang van die hawe van Palawan tot 4 Maart gepatrolleer. Smith is van patrollie onthef en het twee lopies na Palawan gehaal as begeleier vir voorraadskepe. Op 24 Maart het Smith weer met TG 78.2 geseil. Hierdie keer was die doel om die Amerikaanse infanterie -afdeling in Cebu City, Cebu -eiland, te vervoer en te land. Smith het die landingsstrande die oggend van die aanranding, 28 Maart, gebombardeer en nadat die magte geland het, hulle oproepe gegee. Oor 'n tydperk van agt dae het sy 1,200 rondes 5-duim-ammunisie bestee. Op 23 April vertrek sy uit die Filippyne met bevele om by TG 78.1 by Morotai aan te sluit. Die groep het uit Morota gesorteer; op 27 April 1945 vervoer die 26ste Australiese Infanterie Brigade na Tarakan Island, Borneo, vir 'n amfibiese landing. Smith het die voorlopige bombardement van die landingsstrande om 0700, 1 Mei, begin en tot op die 19de op die stasie gebly as 'n brandweerboot, 'n peiling en 'n hawe -ingangspatrollie. Smith gaan terug na Morotai, vaar Zamboanga toe, ontmoet met Mettawee (AOG-17) en begelei haar terug Tarakan toe. Sy het daarna die Australiërs naggeweer ondersteun totdat hulle beveel is om terug te keer na Morotai. Sy was daar verbonde aan Admiral Noble's T (r 78.2 op 26 Junie en het weer na Borneo gevaar. Hierdie keer was die doel Balikpapan, Borneo, waar die eerste Australiër Die korps moes land. Smith begin om 0700, 1 Julie, met die bombardement van die wal en ontvang terugskietende vuur van vyandgewere aan wal wat aan boord gespat het. ontplof, en slegs oppervlakkige skade is aangerig. Een sigbare geweerplasing is onder vuurwapen geneem en stilgemaak. Smith vertrek die volgende dag na Morotai, haal 'n konvooi vir voorraad en was op 16 Julie terug in Balikpapan. Sy vertrek die 24ste vir San Pedro en tender beskikbaar. Smith vertrek op 15 Augustus uit die Filippyne na Bucknerbaai; bly daar vir twee weke en vaar na die hawe van Nagasaki, Kyushu. Op 15 September klim 90 oorlogsrisiko's; en, die volgende oggend het Smith na Okinawa gestoom om dit na die Verenigde State te vervoer. Sy het op 21 September nog 90 geallieerde militêre personeel by Nagasaki opgetel en terug na Rerville (APA-227) in Bucknerbaai vervoer. Smith het op 28 September in Sasebo aangekom en twee dae later na San Diego vertrek, via Pearl Harbor. Sy het op 19 November in San Diego aangelê en daar gebly totdat sy op 28 Desember na Pearl Harbor bestel is vir wegdoening of inaktivering. Sy het op 3 Januarie 1946 in Pearl Harbor aangekom en 'n onaktiewe status aangeneem. Smith is op 28 Junie 1946 ontmantel en op 25 Februarie 1947 uit die vlootlys geslaan. Smith het ses gevegsterre ontvang vir diens van die Tweede Wêreldoorlog.


1941-42 [wysig | wysig bron]

By die uitbreek van die oorlog, Smith was in San Francisco, Kalifornië, verbonde aan Destroyer Squadron (DesRon) 5 en van toe tot April 1942 het sy begeleiding vanaf die weskus na Pearl Harbor verrig. Op 7 April, Smith is toegewys aan Task Force (TF) 1, saamgestel uit Battleship Division 3, wat uitgebreide oefenoefeninge langs die Weskus gehou het totdat dit op 1 Junie na Pearl Harbor vertrek het. By haar aankoms, Smith is toegewys aan TF 㺑 onder bevel van vise -admiraal Marc Mitscher. Sy het 'n maand lank oorlogspatrollies en oefenoefeninge gedoen en daarna 'n konvooi na San Francisco begelei. Na die opknapping en daaropvolgende seeproewe in die Baai, keer sy middel Augustus terug na Pearl Harbor en begin met 'n opleiding en onderhoud. Op 15 Oktober is sy toegewys aan TF 16 bestaande uit Onderneming (CV-6) en Suid -Dakota (BB-57). TF 16016 het op 16 Oktober uit Pearl Harbor vertrek tydens oorlogspatrollie, en die volgende week het hy by hom aangesluit Portland (CA-33) en San Juan (CL-54) met hul vernietigerskerm.

Die taakspan was noordwes van die New Hebrides -eilande bedrywig toe op 24 Oktober in kennis gestel is dat 'n Japannese draermag op Guadalcanal konvergeer. Taakspan 17 (TF17), Hornet (CV-8) en sy kruis-vernietiger-skerm, het by TF 㺐 aangesluit en die saamgesmelte mag is TF 61 genoem.

Op 26 Oktober het verkenningsvliegtuie van Onderneming het die Japannese mag opgespoor. Om 0944 is die eerste Japannese vliegtuie gesien en Hornet 30 minute later deur bomme getref. Om 1125, Smith is aangeval deur 'n formasie van 20 torpedovliegtuie. Twintig minute later het 'n Japannese torpedovliegtuig in haar voorspeler vasgery en 'n hewige ontploffing veroorsaak.

Volgens een weergawe het die torpedo wat deur die vliegtuig vervoer is, nie ontplof nie, maar dit het 'n rukkie later gedoen. Dit het selfs meer skade en ongevalle veroorsaak. ΐ ] Die voorste deel van die skip was toegedraai in 'n vel rook en vlam van ontploffende petroltenks en die brug moes verlaat word. Die hele voorste dekhuis was aan die brand, wat die bokant vorentoe van nommer een -stapel onhoudbaar maak. Smith s'n skutters het ses van die vliegtuie neergeslaan. Vroegmiddag het die bemanning al die brande vooruit geblus - grootliks bygestaan ​​deur die besluit van haar bevelvoerder om die brandende skip in die nasleep van USS South Dakota te stuur. Ώ ] Met 57 dood of vermis, 12 gewond, haar tydskrifte oorstroom en tydelike verlies aan stuurbeheer van die loodshuis, Smith het haar posisie op die skerm behou met alle diensbare gewere. Aksie is in die aand afgebreek, en Smith na Noumea gegaan vir tydelike herstelwerk. Sy is op 5 November opgelaai en aan die gang vir Pearl Harbor. By Pearl Harbor het sy 'n opknapping van die werf en proewe ondergaan wat tot Februarie 1943 geduur het.

Die USS Smith is bekroon met die Presidensiële Eenheid Citation omdat hy aanhou veg het ondanks verlammende skade aan die skip.

1943 [wysig | wysig bron]

Smith vertrek op 12 Februarie na Espiritu Santo as skerm vir Wright (CVL-49). Gridley (DD-380) het daar by die skerm aangesluit, en die skepe het na Guadalcanal gegaan waarheen Smith het tot 12 Maart antisubmarine patrollies uitgevoer. Daarna keer sy terug na Espiritu Santo en neem tot 28 April deel aan verskillende patrollies en taktiese en logistieke oefeninge met TF 㺊 in die gebied New Caledonia-Coral Sea. Smith keer die volgende maand terug na Pearl Harbor vir logistiek en vaar daarna na Australië.

Smith was verbonde aan DesRon 5 wat tot 10 Junie oefeninge in die Townsville-Kaapse Moreton-gebied uitgevoer het, en daarna handelsvaartuie en landingsvaartuie na Milnebaai begelei het, en die res van Julie daar gebly het. Smith vertrek op 1 Augustus na Mackay, Australië, en die beskikbaarheid van die werf. Toe dit voltooi is, keer sy terug na Milnebaai vir verdere oefeninge en voorbereidings vir die komende operasies met die Sewende Vloot.

Smith, met vernietigers Perkins (DD-377), Conyngham (DD-371), en Mahan (DD-364), het Finschhafen, Nieu-Guinee, op 23 Augustus gebombardeer sonder opposisie. Die eskader het teruggekeer na Milnebaai en aan oefeninge deelgeneem tot 2 September toe dit met TF 㻌 na die Huon -golfgebied van Nieu -Guinee gevaar het. Smith het teikens gebombardeer in haar aangewese gebied van "Red Beach" voor die landings deur die 9de Australiese Infanteriedivisie op 4 September. Sy het tot 18 September in die gebied gebly met aanstootlike sweeps, antisubmarine -patrollies en as verdediging teen lugvaart. Die nag van 7/8 September het die eskader Lae beskiet.

Gedurende die tydperk 20 tot 23 September, Smith het deelgeneem aan die bombardement en landings in Finschhafen as 'n eenheid van TF 㻌. Vyandelike lugaanvalle is teen die taakmag uitgevoer sonder om dit te beskadig, maar hulle het 16 vliegtuie verloor weens die dekking van 'n vegvliegtuig of 'n vuurwapen. Smith keer daarna terug na Holnicote Bay vir hervoorsiening na Lae en Finschhafen.

Op 3 Oktober, Smith, Henley (DD-391), en Reid (DD-369) is aangestel om 'n antisubmarinesweep van die Huon-golf te maak. Teen 1821 word drie torpedowekings agterna gesien Smith s'n poortbalk. Sy maak 'n regter volle roer en gly tussen twee van die torpedo's - die een verby 500 yards (460  m) na die bak, die ander 200 yards (180  m) na stuurboord. Henley neem 'n torpedo aan die hawekant en breek ses minute later in die helfte weg en verdwyn uit 1832 uit die oog. Smith het 'n diepte -aanval gedoen wat tevergeefs was. Die eskader het die res van die maand bestee aan hervoorsiening om gebiede deur te stuur. Smith het die eerste November 'n kort beskikbaarheidstydperk in Milnebaai gehad en daarna teruggekeer na die Lae-Finschhafen-omgewing.

Op 14 Desember, Smith was verbonde aan die Arawe -aanvalmag wat by Holnicote Bay gestig het en vertrek vir die operasie. Die volgende oggend het sy 'Orange Beach', Cape Merkus, beskadig en die operasie met ander eenhede van DesRon 5. behandel. Die eskader keer daarna terug na Milne Bay om voor te berei op die inval in Cape Gloucester, New Britain.

Smith het op Kersdag opgestaan ​​by Buna as begeleier vir die Cape Gloucester Attack Force (TF 㻌) en as 'n eenheid van die bombardementgroep. Die volgende oggend het sy 'Green Beach', Cape Gloucester, afgeskiet ter voorbereiding op die aanval deur mariniers van die First Marine Division. Sy het die volgende week hervoorraadskepe na die landingsgebied begelei.

1944 [wysig | wysig bron]

Smith was 'n eenheid van die Saidor -aanvalmag toe sy op 1 Januarie 1944 agteruit gestamp is Hutchins (DD-476) en gedwing om na Milnebaai terug te keer vir herstelwerk. Sy het gou weer by die eskader aangesluit vir hervoorsienings na Cape Gloucester en die Lae -omgewing. Smith het op 13 Februarie geweerplekke in die omgewing van Herwath Point en Singor beskiet ter voorbereiding op die landings daar.

Op die 28ste, Smith Kaap Sudest vertrek as 'n eenheid van die Admiralty Islands Attack Group, met 71 offisiere en manne van die Eerste Kavalleriedivisie aan boord om op die Los Negros -eiland te beland. Op 29 Februarie begin sy met die bombardement van aangewese teikens langs die noordelike oewer van Hyane Harbour. Die troepe is geland en Smith tot die aand toe sy meer troepe na die landingsgebied gestuur het.

Op 17 Maart, Smith, met DesRon 5, vertrek uit die Stille Oseaan op pad na San Francisco via Pearl Harbor. Die opknappingsperiode daar is teen 21 Junie voltooi en die eskader vaar na Pearl Harbor en bestee die volgende vyf weke aan oefenoefeninge en skietoefeninge. Op 1 Augustus, Smith is beveel aan Eniwetok en patrolleer die vyandbesette Marshall-eilande tot 24 September toe sy by TG 㺹.9 aangesluit het, bestaande uit Cruiser Division 5, en na Saipan vertrek. Die taakgroep het aanstootlike patrollies van die Noord -Marianas begin om die buitepos van die Sentraal -Stille Oseaan teen vyandelike aanval te beskerm. Smith het vroeg in Oktober na Eniwetok teruggekeer, 'n begeleide reis na Ulithi onderneem en daarna na Hollandia geseil.

Smith was op 26 Oktober verbonde aan die 7de vloot en die volgende dag koers na Leyte Gulf, P.I., aangekom by San Pedro drie dae later. Sy patrolleer Leyte Gulf as 'n eenheid van TG 㻍.1 van 1 tot 16 November en begelei dan 'n konvooi na New Georgia en terug. Sy is beveel om op 6 Desember met die Ormac Attack Group te vergader om vyandelike posisies aan wal te bombardeer en dan die 77ste leërafdeling daar te laat beland. Die groep het die volgende oggend in die Ormac Bay -omgewing aangekom, en Smith was noordoos van Ponson -eiland gestig as 'n vegvliegtuigdirekteur. Om 0945 val vyandelike vliegtuie die vloot aan. Minstens drie selfmoordvliegtuie het geduik Mahan (DD-364) en drie op Aaron Ward (DD-483). Albei is ernstig beskadig en later deur vriendelike skietgoed gesink toe vasgestel is dat die brande nie onder beheer gebring kan word of die skepe gered kan word nie. Lugaanvalle het die hele oggend voortgeduur en toe die landingsmag van stapel gestuur is, het die aanvalgroep teruggetrek na Leyte.

Smith en DesRon 5, wat op 11 Desember vertrek uit San Pedro met 'n aanbod vir Ormacbaai, is die aand in die Golf van Leyte aangeval deur 'n mag van vyandelike vliegtuie. Teen 1704 word Reid deur 'n bom en 'n selfmoordvliegtuig getref. Daar was 'n gewelddadige ontploffing, en sy het omgedraai en om 1706 gesink. Smith vier van die vyandelike vliegtuie neergeslaan. Die volgende oggend is die formasie weer aangeval deur Japannese vliegtuie, en Caldwell (DD-605) is deur 'n kamikaze getref wat haar aan die brand gesteek het. Geen ander treffers is deur die vernietigers opgedoen nie, en Smith voortgegaan met hervoorsiening tot die 17de toe sy na Manus seil vir logistiek en onderhoud.

1945 [wysig | wysig bron]

Smith was op 6 Januarie 1945 terug in die Leyte -golf as 'n eenheid op die skerm van TG 㻏.2 wat amfibiese landings in die Lingayen -golf, Luzon, ondersteun. Daar was 'n hewige lugaanval twee dae later waarin Kitkunbaai (CVE-71) is ernstig beskadig deur 'n kamikaze. Smith, 2 000 meter (2,700 en#160m) weg, het bygestaan ​​om oorlewendes te red. Sy het meer as 200 matrose aan boord geneem. Op 9 Januarie kon sy hierdie mans terugbring na Kitkunbaai wat nou onder haar eie stoom voortgaan. Smith is toe aangewys om die noordelike Lingayengolf te patrolleer. Van 28 Januarie tot 20 Februarie het sy konvooie na Hollandia, Sansapor en Leyte vertoon. Op 20ste in Leyte is sy aangestel om 'n konvooi na Mangarinbaai, Mindoro, te vertoon. Terwyl u die volgende oggend deur die Mindanao -see gaan, Renshaw (DD-499) is deur 'n torpedo getref en ernstig beskadig. Smith het saamgegaan om gewondes oor te dra, elektrisiteit te verskaf en die motor na die motor te begin pomp met vuur- en lensepompe. Sy het gesleep Renshaw vir ses uur totdat sy verlig was, om onafhanklik na San Pedro te gaan en die gewonde wat aan boord geneem is, oor te dra.

Op pad na Mindoro op die 24ste, Smith 'n radarkontak opgetel wat nie kon reageer op haar flikker wat identifikasie versoek het nie. Toe die kontak verlig word, was dit 'n Japannese stoomwaaier van 200 ton. Die teiken is om 2147 onder skoot geneem en teen 2158 vernietig. Smith vertrek op 26 Februarie uit Mindoro as 'n eenheid van die Puerta Princesa, Palawan Attack Group (TG 㻎.2). Sy was twee dae later op die stasie en het om 0818 begin met die aanvang van bombardemente op die "White Beach". Daarna het sy die ingang van die hawe van Palawan gepatrolleer tot 4 Maart. Smith is van patrollie onthef en twee lopies na Palawan gemaak as begeleiding vir voorraadskepe.

Op 24 Maart, Smith het weer met TG 㻎.2 geseil. Hierdie keer was die doel om die Amerikaanse 1ste Infanteriedivisie te vervoer en te land in Cebu City, Cebu. Smith het die landingsstrande die oggend van die aanval op 28 Maart gebombardeer, en nadat die magte geland het, het hulle 'n oproep gegee. Oor 'n tydperk van agt dae het sy 1,200 rondes 5-duim (130 en 160 mm) ammunisie bestee. Op 23 April vertrek sy uit die Filippyne met bevele om by TG 㻎.1 by Morotai aan te sluit.

Die groep het op 27 April 1945 uit Morotai gesorteer en die 26ste Australiese Infanteriebrigade na Tarakan -eiland, Borneo, vervoer vir 'n amfibiese landing. Smith begin om 0700, 1 Mei, met die voorlopige bombardement van die landingsstrande en bly tot op die 19de op die stasie as 'n brandweerboot, 'n peiling en 'n hawe -ingangspatrollie. Smith teruggetrek na Morotai, het na Zamboanga geseil en ontmoet Mettawee (AOG-17) en begelei haar terug na Tarakan. Sy het daarna 'n nagwapenondersteuning vir die Australiërs verleen totdat hulle na Morotai terugbesorg is.

Daar is sy op 26 Junie verbonde aan admiraal Noble se TG 㻎.2 en het sy weer na Borneo gevaar. Hierdie keer was die doel Balikpapan, Borneo, waar die eerste Australiese korps geland sou word. Smith begin om 0700, 1 Julie, met bombardemente op die wal, en ontvang terugskietende vuur van vyandelike gewere aan wal wat naby aan boord gespat het. Die Japannese kanonniers het uiteindelik haar bereik gekry en drie skulpe deur haar stapel nommer een gestuur. Die doppe het nie ontplof nie, en slegs oppervlakkige skade is aangerig. Een sigbare geweerplasing is onder teenverskynselvuur geneem en stilgemaak. Smith vertrek die volgende dag na Morotai, haal 'n konvooi vir herverskaffing en was op 16 Julie terug in Balikpapan. Sy het op die 24ste vertrek na San Pedro en die beskikbaarheid van tender.


Smith II DD -378 - Geskiedenis

'N Blikkie matrose
Destroyer History

Die nuwe vernietiger is op 27 Oktober 1934 neergelê en sestien maande later gelanseer. Sy sou op 19 September 1936 in diens geneem word.

Net soos haar susters, is USS SMITH aanvanklik aan die Amerikaanse vloot in die Stille Oseaan toegewys. Na die gewone rondvaart, opleidingsoefeninge en vlootprobleme, het SMITH hom in die toenemend gejaagde tempo van 'n vloot voorberei wat op oorlog voorberei het. Op 7 Desember 1941 vind die vernietiger wat saam met DESRON 5 dien, konvooi -voorraad van die Weskus na die Hawaiiaanse Eilande. Haar opleiding sal haar egter goed te pas kom. Teen die herfs van 1942, na uitgebreide opleidingsoperasies met TASK FORCE 17, was sy gereed om direk in die maalstroom in die Suidelike Stille Oseaan in te vaar.

In Oktober is SMITH gedetailleer om saam met TASK FORCE 16 te dien, waarvan die belangrikste elemente die groot vervoerder USS ENTERPRISE (CV-6) en die nuwe slagskip, USS SOUTH DAKOTA (BB-57) was. Die mag sal op sy vaart na die suide versterk word, die cruisers USS PORTLAND (CA-33) en USS SAN JUAN (CL-54) en hul skerm sluit binne 'n week aan toe die taakspan die waters noordwes van Guadalcanal binnekom. Uiteindelik sou SMITH se krag ontmoet met TASK FORCE 17, insluitend USS HORNET (CV-8) en haar kragtige kruiser-vernietiger skerm. Die nuwe eenheid, TASK FORCE 61, was nou gereed vir 'n skroot.

In die daaropvolgende Slag van die Santa Cruz -eilande het opponerende draermagte dodelike aanvalle geloods. SMITH is aangeval deur twintig Nakajima B5N2 & quotKate & quot -marine torpedobomwerpers en die dapper verwoester het daarin geslaag om hulle af te weer. Minder as 'n uur later het 'n ander torpedobomaanvaller, hierdie wat reeds beskadig is deur die swaar lugversperring wat deur SMITH en die ander op haar skerm aangebring is, in die vernietiger se voorspeler vasgery. Selfs terwyl haar voorste dekhuis verby haar brug vlam, het SMITH voortgegaan om 'n effektiewe fusillade op te stel, ses vliegtuie word toegeskryf aan die skerp-oogskutters van DD-378. Teen die middag was haar brande uit, maar sy het nege en sestig slagoffers gehad, haar tydskrifte was oorstroom en die beheer is agteruit verskuif. Tog het sy haar posisie op die draerskerm beklee en alle gewere afgevuur wat teen herhaaldelike aanvalle sou wees, totdat die geveg die aand uiteindelik geëindig het. Haar wonde sal 'n besoek van vier maande aan die herstelgeriewe by Pearl Harbor verg.

USS SMITH sou verbonde wees aan die Sewende Amfibiese Mag, wat GEN Douglas MacArthur se aanvalle deur die suidwestelike Stille Oseaan ondersteun. Die volgende paar maande was gekenmerk deur eindelose ure se konvooi-diens, patrollies teen duikbote, bombardemente op die wal en lugafweer. Op 3 Oktober 1943 was SMITH, USS REID (DD-369) en USS HENLEY (DD-391) besig om die waters van die Huon-golf aan die oostelike punt van Nieu-Guinee te vee. In die diepte het die Japannese duikboot RO-108 op haar geleentheid gewag. SMITH sien die torpedo word eers wakker en stuur 'n waarskuwing terwyl sy draai om die gevaar te ontduik. Torpedo's het langs die balk van die vernietiger afgegaan, maar HENLEY was nie so gelukkig nie. DD-391 is deur 'n torpedo getref en het ses minute later in die helfte ingebreek. SMITH het die duikboot vrugteloos diepte gelaai.

DD-378 sou die res van 1943 deur die Suid-Stille Oseaan veg, van strand tot strand, met ondersteunende vuur en begeleiding van konvooie.

Teen die herfs van 1944 het Amerikaanse magte na die Filippyne beweeg en USS SMITH is na die massiewe sewende vloot oorgeplaas vir die grootste invalsvloot wat nog in die Stille Oseaan gevaar het. Die veteraanvernietiger sou in die klassieke gevegte om Ormocbaai dien en sommige van die eerste kamikaze -aanvalle in die Stille Oseaan -veldtog afweer. In die groep wat opdrag gegee is om konvooie te skerm wat die strandkop by Ormocbaai versterk, is een vernietiger gesink en een erg beskadig deur die Japannese selfmoordenaars, maar SMITH was verantwoordelik vir vier van die aanvallers en het ongedeerd uit die operasie gekom. Die nuwe jaar het begin met meer kamikaze-aktiwiteite, hierdie keer is SMITH versoek om bemanningslede te red uit die erg beskadigde & quotescort & quot-draer, USS KITKUN BAY (CVE-71). Meer as tweehonderd skeepsseilers was hul lewens verskuldig aan DD-378. Maande later sou sy die erg beskadigde USS RENSHAW (DD- 499) bystaan, wat aan torpedoskade gely het. SMITH het langs die blik getrek, elektrisiteit verskaf, die na -enjinkamer uitgepomp en RENSHAW se gewondes afgehaal. SMITH het RENSHAW vir ses uur gesleep totdat tydelike herstelwerk gedoen kon word en beter toegeruste bergingsmagte beskikbaar was. DD-499 het oorleef.

Teen Junie 1945 was USS SMITH van Borneo af, waar hy met Japannese walbatterye geskiet het. Drie goed geplaasde skote het deur die vernietiger se nommer een stapel gegaan, maar almal was dof. Ongelukkig vir die Japannese was SMITH se vuur nog meer akkuraat, en haar doppe het goed gewerk. Die strandbatterye is stil.

Die aankondiging van skietstilstand in die Stille Oseaan het die veteraanvernietiger in die waters rondom die Filippyne gevind. Sy sou vinnig na die Japanse tuiseilande vertrek om toesig te hou oor die repatriasie van Amerikaanse krygsgevangenes. DD-378 sou uiteindelik in November 1945 na die Weskus terugkeer, net om na Pearl Harbor beveel te word vir deaktivering.

SMITH is op 28 Junie 1946 uit diens gestel en op 25 Februarie 1947 uit die vlootlys geslaan.


Inhoud

Elke episode van Slag 360 makes extensive use of veteran interviews from the sailors, pilots and Marines of USS Onderneming (CV-6). Many of these veterans' accounts appear as ongoing storylines throughout the series and the veterans themselves become regular characters. Among the veterans interviewed for the program are pilots Captain Donald "Flash" Gordon, Stanley "Swede" Vejtasa, Captain Norman "Dusty" Kleiss, Rear Admiral James D. Ramage, and Bruce McGraw. Among the ship's surviving crew interviewed for the series are Yeoman Willard Norberg, Roy E. Blood (1918–2015), Jack Glass, Arnold Olson and James Barnhill. Members of the ship's Marine Detachment are also interviewed including Louis Michot, Jack Maroney, Frank Graves, Richard Harte, Walter Keil and George E. Lanvermeier, Sr.

Benewens die Onderneming veterans, there are a number of veteran contributors from other vessels that fought with Onderneming, including sailors from USS Hornet (CV-8) , USS Northampton (CA-26) , USS North Carolina (BB-55) , and USS Smith (DD-378) .

The series consists of ten episodes. [6]

Geen. TitelOorspronklike lugdatum
1"Call to Duty"February 29, 2008 ( 2008-02-29 )
The Attack on Pearl Harbor, the entry of the United States into World War II, the Marshall Islands Raid, and the Doolittle Raid.
2"Vengeance at Midway"March 7, 2008 ( 2008-03-07 )
The Battle of Midway.
3"Jaws of the Enemy"March 14, 2008 ( 2008-03-14 )
The Solomon Islands campaign and the beginning of the battle for Guadalcanal. Onderneming also receives a baptism of fire in the Battle of the Eastern Solomons.
4"Bloody Santa Cruz"March 21, 2008 ( 2008-03-21 )
The Solomon Islands campaign and the Battle of the Santa Cruz Islands.
5"Onderneming versus Japan"March 28, 2008 ( 2008-03-28 )
Fighting in the Naval Battle of Guadalcanal as the only American aircraft carrier active in the Pacific theater of war.
6"The Grey Ghost"April 4, 2008 ( 2008-04-04 )
The refitting and repair of Onderneming, and the battle for the Gilbert Islands.
7"Hammer of Hell"April 11, 2008 ( 2008-04-11 )
Assaulting Truk Lagoon as part of Operation Hailstone, including the first night radar bombing attack from a U.S. carrier.
8"D-Day in the Pacific"April 18, 2008 ( 2008-04-18 )
The Battle of the Philippine Sea, the largest aircraft carrier battle in history, and Onderneming ' s participation in the Saipan Campaign.
9"Battle of Leyte Gulf"April 25, 2008 ( 2008-04-25 )
The Battle of Leyte Gulf, the largest naval battle of World War II, and the Philippines Campaign of 1944–1945.
10"The Empire's Last Stand"May 2, 2008 ( 2008-05-02 )
The battles of Iwo Jima and Okinawa, night sorties, attacks by kamikazes, the end of World War II, and the legacy of Onderneming.

Repeats of the series are currently airing on the digital broadcast network Quest. The show has also been rereleased on the Official YouTube Channel.


Reality Star and Spokesperson

In 2002, television viewers got an inside look at Smith and her wacky, quirky ways with a new series. The Anna Nicole Show, a reality program, followed her through her daily activities. At times, the show was difficult to watch as Smith seemed disoriented or confused, but the audience continued to tune in to see what Smith might do or say next. She was often shown in the company of Howard K. Stern, her attorney. While the show went off the air in 2004, Smith remained popular with the American public.

Having struggled with her weight on and off for years, Smith became a spokesperson for a line of diet products in 2003. She lost a significant amount of weight and did some modeling and acting. In 2006, Smith starred in the science fiction-comedy Illegal Aliens. Her son Daniel also worked on the project with her.


USS Smith DD-378 (1936-1947)

Versoek 'n GRATIS pakkie en kry die beste inligting en hulpbronne oor mesothelioom oornag by u afgelewer.

All Content is copyright 2021 | Oor ons

Advokaat adverteer. Hierdie webwerf word geborg deur Seeger Weiss LLP met kantore in New York, New Jersey en Philadelphia. The principal address and telephone number of the firm are 55 Challenger Road, Ridgefield Park, New Jersey, (973) 639-9100. Die inligting op hierdie webwerf word slegs vir inligtingsdoeleindes verskaf en is nie bedoel om spesifieke regs- of mediese advies te verskaf nie. Do not stop taking a prescribed medication without first consulting with your doctor. As u die voorgeskrewe medikasie staak sonder die advies van u dokter, kan dit tot besering of die dood lei. Prior results of Seeger Weiss LLP or its attorneys do not guarantee or predict a similar outcome with respect to any future matter. As u 'n wettige outeursreghouer is en meen dat 'n bladsy op hierdie webwerf buite die grense van 'billike gebruik' val en inbreuk maak op die outeursreg van u kliënt, kan ons gekontak word oor kopieregaangeleenthede by [email  protected]


JACKSON W. PARKER, ENS, USN

After hearing Jack sing in the shower, one could easily guess that he came from the deepest South. From the land of the magnolias, he came to the academy to become a naval officer instead of a brick manufacturer. During those numerous free periods, you could always find Jack somewhere making a five bid out of a possible four. His favorite pastimes were bridge, handball, swimming, and reading. There was always time in his schedule for plenty of fun and a good time. Jack is constant and sure in his duties. In the race with the Academic departments, he barely missed obtaining those coveted stars.

The Class of 1943 was graduated in June 1942 due to World War II. The entirety of 2nd class (junior) year was removed from the curriculum.

JACKSON WELCH PARKER

After hearing Jack sing in the shower, one could easily guess that he came from the deepest South. From the land of the magnolias, he came to the academy to become a naval officer instead of a brick manufacturer. During those numerous free periods, you could always find Jack somewhere making a five bid out of a possible four. His favorite pastimes were bridge, handball, swimming, and reading. There was always time in his schedule for plenty of fun and a good time. Jack is constant and sure in his duties. In the race with the Academic departments, he barely missed obtaining those coveted stars.

The Class of 1943 was graduated in June 1942 due to World War II. The entirety of 2nd class (junior) year was removed from the curriculum.

Jack was one of 57 men lost aboard USS Smith (DD 378) on October 26, 1942 when the ship was heavily damaged by attacking aircraft while screening USS Enterprise (CV 6) and USS Hornet (CV 8).

The ship was awarded the Presidential Unit Citation for her action that day.

From the Class of 1943 anniversary book "25 years later…":

Jack was born on 13 April, 1921 in Bonita, Mississippi. He was appointed from Mississippi and entered the Academy on 28 June, 1939. After graduation he reported to the destroyer USS SMITH in combat in the South Pacific. During the Battle of Santa Cruz on 26 October, 1942, the SMITH was defending the carrier ENTERPRISE against a wave of Japanese Torpedo Planes when one of the aircraft, torpedo and all, flung itself into the SMITH’s forecastle which erupted into a shower of flame. The SMITH was saved but with the loss of many lives including Jack's. He wore the Purple Heart, the American Defense Service Medal with Fleet Clasp, the Asiatic-Pacific Area Campaign, and the Presidential Unit Citation earned during the day Jack was killed. He was survived by his mother, Mrs. Mary Octabia Parker who at Jack's death resided in Bonita, Mississippi.


Mục lục

Smith được đặt lườn vào ngày 27 tháng 10 năm 1934 tại Xưởng hải quân Mare Island ở Mare Island, California. Nó được hạ thủy vào ngày 20 tháng 2 năm 1936, được đỡ đầu bởi bà Yancey S. Williams và được đưa ra hoạt động vào ngày 19 tháng 9 năm 1936 dưới quyền chỉ huy của Hạm trưởng, Trung tá Hải quân H. L. Grosskopf.

1941-1942 Sửa đổi

Sau khi nhập biên chế, Smith tuần tra tại vùng biển dọc bờ Tây Hoa Kỳ trong năm năm tiếp theo sau. Khi Hải quân Nhật bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, nó đang ở tại San Francisco, California trong thành phần Hải đội Khu trục 5, và cho đến tháng 4 năm 1942 đã làm nhiệm vụ hộ tống các đoàn tàu vận tải đi lại giữa vùng bờ Tây và Trân Châu Cảng.

Vào ngày 7 tháng 4, Smith được phân về Lực lượng Đặc nhiệm 1, vốn bao gồm Đội thiết giáp hạm 3, và thực hành huấn luyện tại vùng bờ Tây cho đến khi khởi hành đi Trân Châu Cảng vào ngày 1 tháng 6. Sau khi đến nơi, nó được phân về Lực lượng Đặc nhiệm 17 dưới quyền chỉ huy của Phó đô đốc Marc Mitscher, tham gia tuần tra và huấn luyện trong một tháng, rồi hộ tống một đoàn tàu quay trở lại San Francisco. Sau khi được đại tu và chạy thử máy tại khu vực vịnh San Francisco, nó quay trở lại Trân Châu Cảng vào giữa tháng 8, bắt đầu một giai đoạn bảo trì và huấn luyện. Đến ngày 15 tháng 10, nó được phân về Lực lượng Đặc nhiệm 16, bao gồm tàu sân bay USS Onderneming và thiết giáp hạm USS Suid -Dakota đơn vị này rời Trân Châu Cảng vào ngày 16 tháng 10 để tuần tra tác chiến, có thêm các tàu tuần dương USS Portland và USS San Juan cùng các tàu khu trục hộ tống gia nhập vào lực lượng trong tuần tiếp theo.

Lực lượng đặc nhiệm hoạt động về phía Tây Bắc quần đảo New Hebrides, khi vào ngày 24 tháng 10, họ phát hiện một lực lượng tàu sân bay Nhật Bản đang tập trung về phía Guadalcanal. Lực lượng Đặc nhiệm 17, tàu sân bay USS Hornet và lực lượng tuần dương-khu trục hộ tống cho nó đã gia nhập cùng Lực lượng Đặc nhiệm 16, và lực lượng kết hợp được đặt tên Lực lượng Đặc nhiệm 61. Đến ngày 26 tháng 10, máy bay trinh sát của Onderneming phát hiện hạm đội Nhật Bản. Lúc 09 giờ 44 phút, trông thấy chiếc máy bay Nhật Bản đầu tiên, và Hornet bị trúng bom 30 phút sau đó. Lúc 11 giờ 25 phút, Smith bị một đội hình 20 máy bay ném bom-ngư lôi tấn công hai mươi phút sau, một máy bay ném bom-ngư lôi Nhật đâm trúng sàn trước, gây một vụ nổ lớn.

Căn cứ theo một nguồn, quả ngư lôi chiếc máy bay mang theo đã không phát nổ ngay khi va chạm, nhưng kích nổ một lúc sau đó, khiến gây thêm những thiệt hại và thương vong. [4] Phần phía trước con tàu chìm ngập trong khói lửa của các thùng xăng bị vỡ và phải bỏ cầu tàu toàn bộ phần trước con tàu trước tháp pháo 1 phải bị bỏ. Dù vậy, xạ thủ của Smith đã bắn rơi sáu máy bay đối phương. Đến xế trưa, mọi đám cháy được dập lửa, chủ yếu nhờ quyết định của Hạm trưởng bẻ lái con tàu đang cháy theo sau USS Suid -Dakota. [1] Với 57 người thiệt mạng hay mất tích, 12 người bị thương, hầm đạn bị làm ngập nước và tạm thời không thể vận hành bánh lái từ cầu tàu, chiến sự kết thúc lúc chiều tối, và chiếc tàu khu trục hướng đến Nouméa để sửa chữa tạm thời. Nó được vá các lỗ thủng, và lên đường đi Trân Châu Cảng vào ngày 5 tháng 11. Công việc sửa chữa, đại tu và chạy thử máy kéo dài cho đến tháng 2 năm 1943.

Smith được tặng thưởng danh hiệu Đơn vị Tuyên dương Tổng thống do đã tiếp tục chiến đấu bất chấp những hư hại của con tàu.

1943 Sửa đổi

Smith khởi hành vào ngày 12 tháng 2 năm 1943 để đi Espiritu Santo trong vai trò hộ tống cho chiếc USS Wright. USS Gridley gia nhập lực lượng hộ tống tại đây, và các con tàu tiếp tục đi đến Guadalcanal, nơi Smith thực hiện tuần tra chống tàu ngầm cho đến ngày 12 tháng 3. Nó sau đó quay trở lại Espiritu Santo, tham gia nhiều cuộc tuần tra, thực tập chiến thuật và tiếp liệu cùng Lực lượng Đặc nhiệm 10 tại khu vực New Caledonia-biển Coral cho đến ngày 28 tháng 4. Nó quay trở về Trân Chuâ Cảng trong tháng tiếp theo để được tiếp liệu, rồi lên đường đi Australia.

Smith được phối thuộc cùng Đội khu trục 5, và thực tập tại khu vực Townsville-mũi Moreton cho đến ngày 10 tháng 6, khi nó hộ tống các tàu buôn và tàu đổ bộ đi đến vịnh Milne và ở lại đây cho đến hết tháng 7. Nó khởi hành đi Mackay, Australia, và vào xưởng tàu để sửa chữa vào ngày 1 tháng 8. Sau khi công việc hoàn tất, nó quay trở lại vịnh Milne, tiếp tục thực hành và chuẩn bị cho các chiến dịch sắp tới cùng Đệ Thất hạm đội.

Cùng các tàu khu trục USS Perkins, USS Conyngham và USS Mahan, Smith đã bắn phá Finschhafen, New Guinea vào ngày 23 tháng 8 mà không bị kháng cự. Hải đội quay trở về vịnh Milne tham gia các cuộc thực hành cho đến ngày 2 tháng 9, khi nó lên đường cùng Đội đặc nhiệm 76 để đi đến khu vực vịnh Huon thuộc New Guinea. Smith đã bắn phá các mục tiêu trong khu vực được phân công tại bãi Red trước cuộc đổ bộ của Sư đoàn 9 Bộ binh Australia vào ngày 4 tháng 9. Nó tiếp tục ở lại khu vực cho các cuộc càn quét tấn công, tuần tra chống tàu ngầm và phòng không cho đến ngày 18 tháng 9. Trong đêm 7-8 tháng 9, hải đội đã bắn phá Lae.

Trong giai đoạn từ ngày 20 đến ngày 23 tháng 9, Smith tham gia các hoạt động bắn phá và hỗ trợ đổ bộ tại Finschhafen như một đơn vị của Lực lượng Đặc nhiệm 76. Các cuộc không kích của đối phương được tung ra nhắm vào lực lượng đặc nhiệm nhưng không gây thiệt hại gì ngược lại đối phương bị mất máy bay bởi hỏa lực phòng không và máy bay tuần tra chiến đấu. Nó sau đó quay trở lại vịnh Holnicote cho các hoạt động tiếp tế đến Lae và Finschhafen. Vào ngày 3 tháng 10, Smith, USS Henley và USS Reid được phân công nhiệm vụ quét mìn tại vịnh Huon. Lúc 18 giờ 21 phút, trinh sát viên phát hiện ba đợt sóng ngư lôi bên mạn phải, con tàu bẻ hết lái qua phải và luồn qua giữa hai quả ngư lôi, một cách 500 thước Anh (460 m) bên mạn trái và một cách 200 thước Anh (180 m) bên mạn phải. Henley trúng một quả ngư lôi bên mạn trái, và sáu phút sau nó bị vỡ làm đôi và biến mất lúc 18 giờ 32 phút. Smith tiến hành tấn công bằng mìn sâu nhưng không mang lại kết quả. Hải đội tiếp tục trải qua thời gian còn lại của tháng trong các nhiệm vụ tiếp tế đến các cứ điểm tiền phương. Smith có một đợt nghỉ ngơi bảo trì ngắn tại vịnh Milne vào đầu tháng 11 trước khi quay trở lại khu vực Lae-Finschhafen.

Vào ngày 14 tháng 12, Smith được điều động về lực lượng tấn công Arawe được hình thành tại vịnh Holnicote, và khởi hành cho chiến dịch này. Sáng hôm sau, nó bắn phá "bãi Orange" tại mũi Merkus, và hỗ trợ các hoạt động tiếp theo cùng các đơn vị khác thuộc Đội khu trục 5. Hải đội sau đó quay trở về vịnh Milne để chuẩn bị cho việc tấn công chiếm mũi Gloucester, New Britain. Nó khởi hành từ Buna vào ngày 25 tháng 12 trong thành phần hộ tống cho Lực lượng Đặc nhiệm 76, và như một đơn vị thuộc lực lượng bắn phá. Sáng hôm sau, nó bắn phá "bãi Green" thuộc mũi Gloucester nhằm chuẩn bị cho cuộc đổ bộ của Sư đoàn 1 Thủy quân Lục chiến. Nó hộ tống cho các tàu vận tải tiếp liệu đi đến khu vực đổ bộ trong tuần lễ tiếp theo.

1944 Sửa đổi

Smith là một đơn vị thuộc Lực lượng Tấn công Saidor, khi vào ngày 1 tháng 1 năm 1944, nó bị chiếc USS Hutchins đâm vào phía đuôi tàu, buộc phải quay trở lại vịnh Milne để sửa chữa. Không lâu sau đó, nó gia nhập trở lại hải đội cho các hoạt động tiếp liệu đến khu vực mũi Gloucester và Lae. Nó đã bắn phá các vị trí cố thủ tại vùng phụ cận Herwath Point và Singor vào ngày 13 tháng 2 nhằm chuẩn bị cho cuộc đổ bộ tại đây. Đến ngày 28 tháng 2, nó khởi hành từ mũi Sudest như một đơn vị thuộc lực lượng tấn công quần đảo Admiralty, với 71 sĩ quan và binh lính thuộc Sư đoàn Kỵ binh 1 trên tàu để đổ bộ họ xuống đảo Los Negros. Vào ngày 29 tháng 2, nó bắt đầu bắn phá các mục tiêu được chỉ định dọc bờ biển phía Bắc của cảng Hyane. Lực lượng kỵ binh được đổ bộ, và chiếc tàu khu trục bắn hỏa lực hỗ trợ theo yêu cầu cho đến chiều tối, khi nó chuyển thêm binh lính xuống khu vực đổ bộ.

Vào ngày 17 tháng 3, Smith cùng với Hải đội Khu trục 5 rời khu vực Nam Thái Bình Dương quay trở về San Francisco ngang qua Trân Châu Cảng. Giai đoạn đại tu tại đây hoàn tất vào ngày 21 tháng 6, và hải đội lên đường đi Trân Châu Cảng, trải qua năm tuần lễ tại đây thực hành huấn luyện và thực tập tác xạ. Vào ngày 1 tháng 8, chiếc tàu khu trục được lệnh đi đến Eniwetok và tuần tra tại khu vực quần đảo Marshall vẫn còn do đối phương chiếm đóng cho đến ngày 24 tháng 9, khi nó gia nhập Đội đặc nhiệm 57.9, bao gồm Đội tuần dương 5, và khởi hành đi Saipan. Đội đặc nhiệm bắt đầu các cuộc tuần tra tấn công khu vực phía Bắc để bảo vệ tiền đồn tại khu vực Trung tâm Thái Bình Dương này khỏi các cuộc tấn công của đối phương. Smith quay trở về Eniwetok vào đầu tháng 10, thực hiến một chuyến đi hộ tống đến Ulithi, rồi lên đường đi Hollandia.

Smith được phối thuộc cùng Đệ Thất hạm đội vào ngày 26 tháng 10, và lên đường vào ngày hôm sau để đi vịnh Leyte, đi đến San Pedro ba ngày sau đó. Nó tuần tra tại vịnh Leyte như một đơn vị thuộc Đội đặc nhiệm 77.1 từ ngày 1 đến ngày 16 tháng 11, trước khi hộ tống một đoàn tàu đi New Georgia và quay trở về. Nó được lệnh gặp gỡ Lực lượng Tấn công Ormoc vào ngày 6 tháng 12 để bắn phá các vị trí đối phương trên bờ, rồi cho đổ bộ Sư đoàn Bộ binh 77 tại đây. Đội đặc nhiệm đi đến vịnh Ormoc vào sáng hôm sau, nơi Smith được bố trí về phía Đông Bắc đảo Ponson như một tàu dẫn đường máy bay chiến đấu. Lúc 09 giờ 45 phút, máy bay Nhật Bản tấn công hạm đội. Ít nhất ba máy bay cảm tử đối phương đã bổ nhào lên USS Mahan và ba chiếc khác lên USS Aaron Ward cà hai đều bị hư hại nặng và sau đó bị đánh chìm bởi hỏa lực bạn sau khi rõ ràng các đám cháy của chúng không thể kiểm soát được và không thể cứu vớt. Các cuộc không kích tiếp tục diễn ra suốt buổi sáng, và khi lực lượng được đổ bộ lên bờ, đội tấn công rút lui về Leyte.

Smith cùng với Hải đội Khu trục 5 rời San Pedro cùng một đội tiếp liệu vào ngày 11 tháng 12 để đi vịnh Ormoc, họ bị máy bay đối phương tấn công vào chiều tối hôm đó tại vịnh Leyte. Lúc 17 giờ 04 phút, Reid bị đánh trúng một quả bom và một máy bay tự sát và sau một vụ nổ dữ dội, nó lật úp và đắm lúc 17giờ 06 phút. Smith đã bắn rơi bốn máy bay đối phương. Sáng hôm sau, đội hình lại bị máy bay Nhật tấn công, khi USS Caldwell bị một máy bay kamikaze đánh trúng khiến nó bốc cháy. Không có cú đánh trúng nào khác vào các tàu khu trục, và Smith tiếp tục nhiệm vụ tiếp liệu cho đến ngày 17 tháng 12, khi nó lên đường đi Manus để tiếp liệu và bảo trì.

1945 Sửa đổi

Smith quay trở lại vịnh Leyte vào ngày 6 tháng 1 năm 1945 trong thành phần Đội đặc nhiệm 79.2, làm nhiệm vụ hỗ trợ cho các cuộc đổ bộ tại vịnh Lingayen, Luzon. Một cuộc không kích nặng nề diễn ra hai ngày sau đó, khi tàu sân bay hộ tống USS Kitkunbaai bị hư hại nặng bởi một chiếc kamikaze. Smith, ở cách đó 3.000 thước Anh (2.700 m), đã túc trực để cứu những người sống sót nó đưa lên tàu khoảng 200 thủy thủ. Vào ngày 9 tháng 1, nó đã có thể đưa những người này quay trở lại Kitkunbaai, sau khi chiếc tàu sân bay đã có thể di chuyển bằng chính động lực của mình. Smith sau đó được giao nhiệm vụ tuần tra khu vực phía Bắc vịnh Lingayen. Từ ngày 28 tháng 1 đến ngày 20 tháng 2, nó hộ tống các đoàn tàu vận tải đi đến Hollandia, Sansapor và Leyte. Tại Leyte vào ngày 20 tháng 2, nó được giao hộ tống một đoàn tàu vận tải đi vịnh Mangarin, Mindoro. Đang khi băng qua biển Mindanao vào sáng hôm sau, tàu khu trục USS Renshaw bị đánh trúng một quả ngư lôi và bị hư hại nặng. Smith đã cặp bên mạn để chuyển những người bị thương, cung cấp điện và giúp bơm nước ra khỏi phòng động cơ phía sau bị ngập. Nó đã kéo Renshaw trong sáu giờ trước khi nó được cứu hộ, di chuyển độc lập đến San Pedro và chuyển những người bị thương đã đón lên tàu.

Trên đường đi Mindoro vào ngày 24 tháng 2, Smith bắt được một tín hiệu radar vốn không trả lời yêu cầu nhận diện và khi đối tượng được chiếu sáng, nó được phát hiện là một tàu hơi nước Nhật tải trọng 200 tấn. Mục tiêu bị bắn cháy lúc 21 giờ 47 phút và bị tiêu diệt lúc 21 giờ 58 phút. Smith khởi hành từ Mindoro vào ngày 26 tháng 2 như Đội đặc nhiệm 78.2, một đơn vị thuộc Lực lượng Tấn công Puerta Princesa, Palawan. Nó trực chiến hai ngày sau đó, và đến 08 giờ 18 phút đã bắt đầu bắn pháo chuẩn bị lên các cứ điểm trên bờ tại "bãi White". Nó sau đó tuần tra lối ra vào cảng Palawan cho đến ngày 4 tháng 3 nó được thay phiên trong nhiệm vụ tuần tra, và thực hiện hai chuyến đi đến Palawan hộ tống các tàu tiếp liệu.

Vào ngày 24 tháng 3, Smith lại lên đường cùng Đội đặc nhiệm 78.2, lần này mục tiêu là vận chuyển và đổ bộ Sư đoàn 1 Bộ binh đến thành phố Cebu, đảo Cebu. Nó đã bắn phá các bãi đổ bộ vào sáng ngày tấn công 28 tháng 3, và sau khi lực lượng đổ bộ đã bắn pháo hỗ trợ theo yêu cầu. Trong khoảng thời gian 18 ngày, nó đã tiêu phí 1.200 quả đạn pháo 5 inch (130 mm). Vào ngày 23 tháng 4, nó rời Philippines với mệnh lệnh gia nhập Đội đặc nhiệm 78.1 tại Morotai.

Đội đặc nhiệm rời Morotai vào ngày 27 tháng 4, đưa Lữ đoàn Bộ binh 26 Australia đi đến đảo Tarakan, Borneo, cho một cuộc đổ bộ. Smith bắt đầu việc bắn phá chuẩn bị lên bãi đổ bộ lúc 07 giờ 00 ngày 1 tháng 5, và tiếp tục ở lại khu vực này cho đến ngày 19 tháng 5, hoạt động trong vai trò bắn pháo hỗ trợ, bảo vệ và tuần tra lối ra vào cảng. Nó rút lui về Morotai trước khi lên đường đi Zamboanga, gặp gỡ chiếc USS Mettawee và hộ tống nó quay trở lại Tarakan. Sau đó nó bắn pháo hỗ trợ ban đêm cho binh lính Australia trước khi được lệnh quay trở lại Morotai.

Tại đây, Smith được phối thuộc cùng Đội đặc nhiệm 78.2 dưới quyền Chuẩn đô đốc Arthur G. Noble vào ngày 26 tháng 6, rồi lại lên đường đi Borneo. Lần này mục tiêu của nó là Balikpapan, nơi Quân đoàn 1 Australia sẽ được đổ bộ. Nó bắt đầu việc bắn phá chuẩn bị lúc 07 giờ 00 ngày 1 tháng 7, bị pháo phòng thủ duyên hải đối phương trên bờ bắn trả với những phát suýt trúng. Cuối cùng ba quả đạn pháo đối phương cũng bắn trúng ống khói, nhưng không phát nổ, và chỉ gây những hư hại nhẹ. Một vị trí pháo đối phương được thấy trên bờ bị hỏa lực bắn trả tiêu diệt. Con tàu rời khu vực vào ngày hôm sau để quay về Morotai, đón một đoàn tàu vận tải tiếp liệu và đưa chúng đến Balikpapan vào ngày 16 tháng 7. Nó rời khu vực chiến trường vào ngày 24 tháng 7, quay trở về San Pedro để bảo trì.

Smith khởi hành từ Philippine vào ngày 15 tháng 8 để đi vịnh Buckner ở lại đây trong hai tuần trước khi lên đường đi đến cảng Nagasaki, Kyūshū. Vào ngày 15 tháng 9, nó đón lên tàu 90 cựu tù binh chiến tranh, và sang sáng hôm sau lại khởi hành đi Okinawa để chuyển họ quay trở về Hoa Kỳ. Nó đón thêm 90 cựu tù binh Đồng Minh khác tại Nagasaki vào ngày 21 tháng 9 và chuyển họ sang chiếc USS Renville trong vịnh Buckner. Nó đi đến Sasebo vào ngày 28 tháng 9, và lên đường hai ngày sau đó để quay về San Diego ngang qua Trân Châu Cảng. Nó neo đậu tại San Diego vào ngày 19 tháng 11, và tiếp tục ở lại đây cho đến khi được lệnh đi Trân Châu Cảng vào ngày 28 tháng 12 chờ đợi mệnh lệnh mới. Nó đi đến Trân Châu Cảng vào ngày 3 tháng 1 năm 1946 ở trong tình trạng không hoạt động cho đến khi được cho xuất biên chế vào ngày 28 tháng 6 năm 1946. Tên nó được cho rút khỏi danh sách Đăng bạ Hải quân vào ngày 25 tháng 2 năm 1947, và nó bị bán để tháo dỡ trong tháng 8 năm đó.

Smith được tặng thưởng danh hiệu Đơn vị Tuyên dương Tổng thống cùng sáu Ngôi sao Chiến trận do thành tích phục vụ trong Chiến tranh Thế giới thứ hai.


  • General Records Schedules
  • Records Management Liaison Officers
  • Forms and Publications
  • Records Management Training
  • Dispose of Public Records
  • State Records Center
  • About Records Management
  • Florida Statutes and Rules
  • Disaster Recovery
  • Records Management FAQ
  • Verwante skakels

Many of these resources and programs are funded under the provisions of the Library Services and Technology Act from the Institute of Museum and Library Services. Florida's LSTA program is administered by the Department of State's Division of Library and Information Services.

Ron DeSantis, Governor
Laurel M. Lee, Secretary of State

Under Florida law, e-mail addresses are public records. If you do not want your e-mail address released in response to a public records request, do not send electronic mail to this entity. Instead, contact this office by phone or in writing.

Copyright © 2021 State of Florida, Florida Department of State.


Navy Directories & Officer Registers

Die "Register of Officers and Warrant Officers of the United States Navy and Marine Corps" is jaarliks ​​vanaf 1815 tot ten minste die sewentigerjare gepubliseer, en dit het rang, bevel of stasie verskaf, en soms tot in die begin van die Tweede Wêreldoorlog toe bevel/stasie nie meer ingesluit nie. Geskandeerde afskrifte is hersien en data is vanaf die middel van die 1840's tot en met 1922 ingevoer, toe meer gereelde vlootgidse beskikbaar was.

The Navy Directory was 'n publikasie wat inligting verskaf het oor die bevel, billet en rang van elke aktiewe en afgetrede vlootoffisier. Enkele uitgawes is vanaf Januarie 1915 en Maart 1918 aanlyn gevind, en dan is drie tot ses uitgawes per jaar van 1923 tot 1940 vanaf April 1941.

Die inskrywings in beide dokumentreeks is soms kripties en verwarrend. Hulle is dikwels selfs in 'n uitgawe inkonsekwent, met die naam van opdragte, veral in die 1920's en vroeë 1930's.

Alumni wat op dieselfde bevel gelys is, het moontlik al dan nie beduidende interaksies gehad nie; hulle kon 'n hut of werkruimte gedeel het, het baie ure saam gestaan ​​... of, veral by die groter opdragte, het hulle mekaar moontlik glad nie geken nie. Die inligting bied egter die geleentheid om verbindings te skep wat andersins onsigbaar is, en gee 'n volledige beeld van die professionele ervarings van hierdie alumni in Memorial Hall.